Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

‘Eric Cantona - ông vua của những vị vua’


Tên đầy đủ
Eric Daniel Pierre Cantona
Ngày sinh
Nơi sinh
Chiều cao
6 ft 2 in (1,88 m)
Vị trí
Tiền đạo (đã giải nghệ)
CLB trẻ
?–1981
SO Les Caillols
CLB chuyên nghiệp*
Năm
CLB
Số trận
(bàn thắng)
1983–1988
82
(23)
1985–1986
Martigues (cho mượn)
15
(4)
1988–1991
40
(13)
1989
Bordeaux (cho mượn)
11
(6)
1989–1990
Montpellier (cho mượn)
33
(10)
1991
16
(2)
1992
28
(9)
1992–1997
144
(64)
Tổng cộng

369
(131)
Đội tuyển quốc gia
1987–1995
45
(20[1])
Huấn luyện
2005–
* Chỉ tính số trận và số bàn thắng được ghi ở giải Vô địch quốc gia.
† Số trận khoác áo (số bàn thắng).
   
Ở M.U, Cantona đã giành 4 chức vô địch Premier League, 2 FA Cup, 3 Siêu cúp Anh. Trước khi gia nhập Quỷ Đỏ, Cantona cũng giành một danh hiệu vô địch giải hạng nhất cũ (hạng đấu cao nhất nước Anh khi đó) cùng Leeds United. 
       Kỷ nguyên của Alex Ferguson được đánh giá là một trong những kỷ nguyên huy hoàng nhất trong lịch sử Manchester United, và người tạo dựng, đặt nền móng cho kỷ nguyên đó không ai khác là Eric Cantona. “Le Roi” (Hoàng đế).“Le Dieu” (Chúa trời). Hay đơn giản, nhưng ai cũng nhận ra, Eric. Dù cho bạn muốn gọi Monsieuer Cantona là gì, 4 năm rưỡi của tiền đạo người Pháp ở Old Trafford đã biến anh thành một huyền thoại vĩnh cữu, số 7 huyền thoại, “King” Eric bất tử tại nhà hát của những giấc mơ, tượng đài lớn nhất trong lòng người hâm mộ áo đỏ trong suốt nửa thế kỷ Ferguson.
       Thi đấu cho MU gần 5 năm, cầu thủ có biệt danh “Kẻ phiến loạn” với phong cách khó hiểu, đôi khi tự phụ, kiêu căng - và thật sự không ít lần anh gặp rắc rối vì tính này - đã mang lại cho “Nhà hát của những giấc mơ” một làn gió mới mà theo như HLV Ferguson nói: “Eric đã mang đến một khí thế mới mà chúng tôi đã không có trước đó. Chúng tôi vẫn đang tiến lên nhưng nếu có anh chắc chắn quá trình đó sé nhanh hơn. Anh là người phi thường, và Old Trafford thành công như vậy là nhờ anh.” Cũng với những đóng góp đó, năm 2001 anh được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất thế kỷ của Manchester United.

     
         Cuộc gặp gỡ định mệnh

`        Chiếc áo số 7 với cổ áo bẻ lên thẳng đứng, vẻ ngoài ngang tàng, đôi mắt lúc nào cũng như ăn tươi nuốt sống đối thủ và dáng đứng luôn thẳng lưng trên sân bóng, Eric Cantona có lẽ là được sinh ra để chơi bóng cho M.U.
         Bị coi là đứa con lạc loài của bóng đá Pháp, bất chấp danh hiệu vô địch quốc gia với Olympique Marseille vào năm 1991 và có 45 trận chơi cho đội tuyển áo lam, Cantona tự coi là anh đã nghỉ thi đấu khi mới 25 tuổi và vượt eo biển Manche sau 8 năm chơi bóng tại Pháp. Buổi thử việc của anh tại Sheffield Wednesday đã thu hút sự chú ý từ HLV Leeds Howard Wilkinson trong trận đấu giao hữu với CLB này. Ngay sau khi chuyển đến Leeds United, anh đã cùng đội bóng này giành chức vô địch mùa giải 1991/1992.
         Cantona ngay lập tức gây được ấn tượng ở Yorkshire và ghi một hat-trick vào lưới Liverpool trong trận tranh Charity Shield mở màn mùa giải 1992-1993. Alex Ferguson ngay lập tức hỏi Leeds về khả năng mua lại cầu thủ người Pháp và ông nhận được cái gật đầu vào tháng 12. Cantona đã chuyển về chơi cho CLB Manchester United với 1 bản hợp đồng được kí trong thời gian kỉ lục: 3 ngày, kể từ khi phía Manchester đưa ra đề nghị tới khi hợp đồng hoàn tất. Một thỏa thuận trị giá 1,2 triệu bảng, cái giá có lẽ là rẻ nhất trong lịch sử chuyển nhượng của M.U, được ký kết nhanh chóng, và Cantona có mặt ở Old Trafford. Và chính tại nơi đây 1 huyền thoại về 1 ông vua người Pháp trên đất Anh đã đuợc viết nên.
         Bốn mùa giải rưỡi sau đó chứng kiến cầu thủ người Pháp đóng dấu tên anh vĩnh viễn lên những trang vàng của M.U. Trái tim và tâm hồn anh như hai con chiến mã thắng vào cỗ xe Old Trafford. Những tuyên bố như của một vị tiên tri sắp dẫn dắt bộ tộc mình đến vinh quang, sự ngang tàng không thể nhầm lẫn và những bàn thắng làm rung chuyển cầu trường, tất cả khiến các CĐV áo đỏ lâu đời không khỏi nhớ lại George Best 2 thập kỷ trước. Thực vậy, nếu như có cầu thủ nào sánh được với Ferguson về ảnh hưởng lên các CĐV trong một phần tư thế kỷ qua, thì đó chỉ có thể là Cantona, và anh làm điều đó chỉ trong bốn năm rưỡi.
 Thủ lĩnh, và sứ giả của bầu trời...
         Chân sút người Pháp, ngay trong mùa giải đầu tiên, cho thấy anh chính là mảnh ghép còn thiếu của một nhà vô địch. 9 bàn thắng trong 22 trận ở giải Ngoại hạng của anh giúp M.U giành về danh hiệu vô địch quốc gia đầu tiên dưới thời Ferguson, trong mùa giải đầu tiên Premier League ra mắt.
         Manchester United là một câu lạc bộ thuần Anh, lối đá chủ yếu dựa trên tốc độ, sức mạnh và thể lực, Cantona đến đây như là một luồng gió mới thổi vào lối chơi của toàn đội. Kỹ thuật và phong cách nghệ sĩ của anh là một cái gì đó rất riêng biệt với phần còn lại của United. Anh là tác giả của muôn vàn những tuyệt tác sân cỏ, anh là người sáng tác ra biết bao ca khúc đầy bay bổng và lãng mạn tại Nhà hát của những giấc mơ. Khi anh hiện diện ở trên sân thì ma lực tỏa ra từ anh là vô cùng lớn, anh như một thỏi nam châm thu hút sự chú ý của các Fan hâm mộ. Chỉ khi King Eric có trên sân những khúc ca chiến thắng mới được vang lên, chỉ khi King Eric chạm bóng thì trận đấu mới có được cái vẻ thi vị và đầy màu sắc. Cantona là đại diện cho lối chơi đầy nghệ thuật, đôi chân ma thuật của anh đã thôi miên biết bao hòn đá tảng thời đó của nước Anh, phong cách nghệ sĩ của anh đã mê hoặc biết bao trái tim của các khán giả cuồng nhiệt với từng phút giây nóng bỏng của môn thể thao vua.
         Có thể nói Cantona là một trong những cầu thủ có kỹ năng không chế bóng đặc sắc nhất của bóng đá thế giới. Để nói lên khả năng cầm giữ, kiểm soát trái bóng của Cantona thì chữ xuất sắc là chưa đủ để lột tả hết. Tinh tế và nhẹ nhàng, mềm mại và uyển chuyển, đó là những phẩm chất đã tạo nên một trong những số 7 kiệt xuất nhất trong lịch sử đội bóng Manchester United. Chẳng ai có thể quên được những pha xử lý vô cùng khéo léo trong vòng vây của muôn vàn cầu thủ đối phương hay những cú dứt điểm mà không ai có thể lường trước được quỹ đạo kỳ lạ của nó được Cantona vẽ lên. Hầu hết những bàn thắng của Eric Cantona đều là các tuyệt tác, sống vì cái đẹp, chơi bóng vì cái đẹp vì niềm đam mê, đó chính là phương châm chơi bóng của nghệ sĩ sân cỏ này.
         Ngay từ khi đặt chân đến đội bóng mới này Cantona đã có được sự kính nể của các người đồng nghiệp. Với tài năng và tố chất của mình thì Cantona nhanh chóng trở thành trung tâm của đội bóng. Mọi đường lên bóng, mọi kế hoạch tấn công của toàn đội đều phải thông qua đôi chân của số 7 này. Eric là một nghệ sĩ sân cỏ thứ thiệt nhưng anh cũng sẵn sàng là chỗ dựa tinh thần cho toàn đội với những lời la hét, quát nạt ầm ĩ ở trên sân. Không một cá nhân nào được phép uể oải khi mà có sự chỉ huy của Cantona, anh là nguồn cổ vũ tinh thần mọi lúc, mọi nơi, mọi thời điểm. Tinh thần chiến đấu của Quỷ đỏ luôn được đẩy lên mức cao nhất khi số 7 có mặt ở trên sân, Cantona là đại diện, là biểu tượng cho ý chí chiến đấu không ngừng nghỉ của United. Cantona sẵn sàng va chạm, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ thứ gì gây bất lợi cho đội quân áo đỏ.
         Với anh trong đội hình, M.U chỉ duy nhất một lần thất bại trong bốn chiến dịch chinh phục chiếc cúp vô địch quốc gia sau đó. Cantona là cầu thủ ghi bàn hàng đầu của CLB trong 2 mùa, và đứng thứ hai trong một mùa nữa. Nhưng không chỉ những tố chất kỹ thuật, trí tưởng tượng siêu phàm và bản năng sát thủ khiến Cantona trở thành một huyền thoại của Old Trafford. Anh giống như một vị sứ giả truyền tin của Chúa trời trong mắt nhiều CĐV áo đỏ. Cantona dẫn dắt bằng cảm hứng, phong cách chỉ có ở riêng anh và sự ngang ngạnh đầy chất Pháp như Jean Valjean. Anh xây dựng nên một mối quan hệ ba bên, vô hình, nhưng chắc chắn, giữa bản thân anh, các đồng đội và những CĐV. Cantona mê hoặc mọi người yêu màu áo đỏ, bao gồm cả Ferguson.
         Thậm chí ngay cả khi LĐBĐ Anh (FA) tuyên bố lệnh cấm đá 9 tháng với anh trong mùa giải 1994-1995 sau cú kung fu nổi tiếng vào một CĐV Crystal Palace - sau này được xác định danh tính là Matthew Simmons, ở Selhurst Park, HLV người Scotland vẫn bảo vệ anh và với hầu hết những người hâm mộ M.U, anh chẳng hề làm gì sai. Cantona cũng thực hiện đầy đủ 120 giờ lao động công ích kèm theo án phạt không chút than phiền. Trở lại sau án phạt Cantona đã trở thành 1 con người khác hẳn, ít nói và điềm tĩnh hơn, anh đã không còn phản ứng với những quyết định của trọng tài dù đôi khi, những quyết định luôn mang lại cho anh những thua thiệt, Và tất nhiên, anh ghi bàn ngay khi trở lại, trước đối thủ đáng ghét nhất Liverpool vào tháng 10, với một quả phạt đền giúp lấy lại một điểm ở Old Trafford. Chắc hẳn không ai có thể quên đuợc mùa giải khi anh quay lại sau án treo giò đó, khi đó Newcaslte duới bàn tay dẫn dắt kì diệu của HLV Kevin Keegan đang bỏ xa MU với 13 điểm trong khi chỉ còn 9 vòng đấu nữa là mùa bóng kết thúc, chức vô địch tưởng như đã nằm trọn trong tay họ, thế nhưng dưới sự dẫn dắt của Cantona, từng bước từng bước Manchester dần đuổi kịp, và vào cái ngày cuối cùng của mùa bóng Manchester đã kịp vượt qua Newcastle để giành ngôi vô địch, không gì vui hơn thế.
         Hand of Midas
         Với Cantona là nhạc trưởng và những tài năng mới nổi như David Beckham và Ryan Giggs, cùng Roy Keane cầm trịch ở giữa sân, M.U là không thể đánh bại trong mùa giải 1995-1996. Cantona tất nhiên là ngôi sao sáng nhất với 19 bàn ở mọi giải đấu, bao gồm việc ghi bàn trong 6 trận liên tiếp ở Premier League vào tháng 3 và tháng 4 khi M.U đối mặt với thách thức từ Newcastle. Và lại là Cantona một lần nữa, trở thành nhân vật chính trong các trận đấu lớn, khi anh ghi bàn ở Wembley để hạ gục Liverpool trong trận chung kết Cúp FA và mang về cú đúp thứ hai trong 3 mùa giải cho M.U. Mùa giải đó là điểm nhấn của Cantona ở Old Trafford.
         Có Cantona trong tay Manchester United đã có được những vinh quang mà tưởng như chẳng thể nào tìm lại được nữa. Người khổng lồ đang ngủ say của nước Anh, thế lực một thời của xứ sở sương mù đã được đánh thức dưới bàn tay của King Eric. Có King Eric là có thành công, King Eric chạm tay vào thứ gì là thứ đó hóa vàng, đó là những lời nói để diễn tả những công lao mà Eric Cantona đã lập được cho Quỷ đỏ của thành Manchester. Manchester United đã giành được 4 danh hiệu Premier League trong 5 năm Cantona góp mặt ở đây. Cantona đã giúp cho màu đỏ của thành Manchester phủ kín giải ngoại hạng nơi mà tưởng như sự thống trị của Liverpool là không thể bị phá bỏ. Lần đầu tiên sau 20 năm cư dân của thành phố Manchester mới được tân hưởng niềm vui chiến thắng, lần đầu tiên champagne mới được mở trên thảm cỏ xanh mướt tại thánh đường Old Trafford. Không gì có thể sánh được với tầm ảnh hưởng của Eric Cantona tại thành phố công nghiệp này, họ tôn thờ anh, ngưỡng mộ anh bằng một tấm lòng chân thành nhất. Điều đó là hoàn toàn xứng đáng khi mà chính nhờ những sự tỏa sáng của Cantona mà Manchester United mới tìm được cái ngai vàng mà mình đã từng phế truất suốt hàng chục năm.
         Vào cuối mùa giải 1996-1997, M.U và Cantona bỏ túi thêm một chức vô địch Premier League nữa, nhưng họ phải nếm trải sự thất vọng tại châu Âu khi bị loại ở bán kết Cúp C1. Khá đột ngột, anh tuyên bố treo giày vào cuối mùa (18/05/1997). Ở tuổi 33, Cantona chắc chắn còn có thể chơi bóng đỉnh cao thêm vài năm nữa, nhưng anh vẫn quyết định chia tay bóng đá, có lẽ bởi nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa nếu anh phải rời Old Trafford. Cantona không bao giờ có được chức vô địch C1/Champions League cùng M.U, nhưng như người ta vẫn nói, tình chỉ đẹp khi còn dang dở, và khó có mối tình nào đẹp như Cantona-M.U.
         Anh là biểu tượng vĩnh hằng của Câu lạc bộ, tất cả các CĐV United đều coi King Eric của họ là vĩ đại nhất, là xuất sắc nhất, không một ai có thể vượt qua cái bóng của Cantona. Trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, tương lai cũng vậy, tên tuổi của Eric Cantona sẽ mãi mãi được các cổ động viên ghi nhớ. Phòng truyền thống của câu lạc bộ sẽ đặt cái tên của anh lên trên tất cả, các khán đài của Nhà hát của những giấc mơ sẽ hát mãi những khúc ca về vị vua lỗi lạc của họ ‘Eric Cantona - ông vua của những vị vua’.
         Trận đấu chia tay của Cantona với CLB Manchester United được tổ chức vào 18/08/1998 trong trận đấu tưởng niệm sự kiện vụ tai nạn máy bay Munich 1958 với sự chứng kiến của 56.000 VĐV, giữa đội hình 1 của Manchester United và các cầu thủ nổi tiếng đã từng chơi cho Manchester United (Robson, Hughes...), các ngôi sao của đội tuyển Pháp (Papin, Blanc...). Hiệp 1, Eric chơi trong đội hình các ngôi sao. Hiệp 2, Eric chơi cho đội hình của Manchester United. Tỉ số trận đấu là 8-4 nghiêng về đội Manchester United.
Trong màu áo Đội tuyển Pháp





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét